Good Doctor – Hãy dành cho người cha ấy một sự cảm thông

0

Hãy dành cho người cha ấy một sự cảm thông

Vậy là đã kết thúc Good Doctor rồi. Cuộc thi viết về GD đã phát động từ lâu, mình cũng muốn tham gia ngay nhưng thật sự thấy khó khăn để lựa chọn cho mình phân cảnh khiến mà mình thích và ấn tượng nhất! Có quá nhiều cảnh quay chứa đựng tình người ấm áp, có quá nhiều gần gũi yêu thương . Thôi thì chọn cho mình một nhân vật mà mình thấy ghét đi – cha của Si On– mình muốn viết về người cha ấy.

Không chỉ riêng mình, có lẽ rất nhiều bạn ghét nhân vật này. Sinh ra Si On nhưng ông ấy chưa từng làm được điều gì tốt cho cậu ấy. Chưa một lần mang đến cho Si On hạnh phúc, chưa một lần cho cậu ấy sự yêu thương. Bố – từ này mới đẹp làm sao. Nó ấm áp gần gũi và đầy tin cậy. Những đứa trẻ đặc biệt là những bé trai yêu bố biết nhường nào, muốn được cùng bố đá bóng, cùng chạy bộ, cùng tắm hơi. Bố với chúng là chỗ dựa vững chắc là niềm tự hào. Nhưng với Si On thì không! Hình ảnh người cha ấy là ác mộng kinh hoàng, là nỗi đau về thể xác lẫn tinh thần mà Si On chẳng thể nào quên được. Có ai không phẫn nộ và tức giận khi thấy người cha ấy đánh đập mẹ con Si On. Ông ấy hắt hủi cậu bé gọi cậu bé là kẻ vô dụng, kẻ tàn tật. Đứa bé như Si On đã thiệt thòi và thiếu thốn quá nhiều, vậy mà bậc làm cha như ông ấy chưa bao giờ để ý tới cảm nhận, sự sợ hãi, run rẩy của cậu bé. Đã có lúc mình ước rằng giá như không có người cha ấy, biết đâu Si On sẽ hạnh phúc hơn.
gooddoctor-joowon-moonchaewon-joosangwook
Sự thô lỗ cộc cằn vũ phu ấy dốt cuộc là do đâu? Do bản chất con người xấu xa tệ bạc hay do kiếp sống đói nghèo cơ cực đã biến người cha ấy thành quỷ dữ? Thật khó trả lời. Ai cũng muốn có một cuộc sống đầy đủ và sung túc, ai cũng muốn có những đứa con khỏe mạnh khôn ngoan. Ông ấy không có được sự may mắn ấy. Và thay vì biết chấp nhận cuộc sống và mang yêu thương ấm áp đến với gia đình để xua đi những khó khăn bất hạnh, ông ấy chọn cho mình cánh cửa đen tối với rượu chè, với những trận đòn với những tiếng gào thét nạt nộ, những lời tàn nhẫn đẩy gia đình vợ con tới bờ vực đau thương. Ông ấy đã sai, hoàn toàn sai.

Khi Si On không nhớ gì về bố mình thấy nhẹ nhõm biết nhường nào. Cơn ác mộng ấy sẽ không giày vò Si On trong giấc ngủ, bóng đen sợ hãi sẽ không bao trùm lấy Si On. Nhưng một lần nữa người cha ấy xuất hiện. Không phải xuất hiện để bù đắp những sai lầm trong quá khứ mà để mong nhận được lợi lộc gì đó từ đứa con trai đã trở thành bác sĩ của mình. Càng nhìn thấy sự sợ hãi, run rẩy khi đối diện với ông ấy của Si On mình càng ghét nhân vật này. Từ khi ông ấy xuất hiện chưa một lần nói được một câu đường hoàng lịch sự. Ngay cả khi nằm trên giường bệnh cũng chẳng có lấy một cử chỉ nhẹ nhàng với vợ, với con. Bản chất con người khó thay đổi đến vậy sao?
gooddoctor-joowon-moonchaewon-joosangwook-2
Nhưng khi ông ấy nằm trong phòng bệnh, dù chỉ là những lời trách móc khó nghe nhưng ông ấy luôn thắc mắc vì sao Si On không đến thăm ông ấy. Khi ấy mình nhận ra rằng ông ấy cũng chỉ là một người cha đang mang trong mình căn bệnh hiểm nghèo và mong ngóng được thấy con. Dù chưa một lần nói lời dễ nghe, dù luôn miệng gọi con mình là kẻ tàn phế nhưng mình thấy khóe mắt ông ấy cay cay, những giọt nước mắt mặn chát trực tràn ra khi nghe Si On nói những lời rất thật của mình: “Cho đến bây giờ con vẫn ghét bố, ghét vô cùng, nhưng nếu bố qua đời con nghĩ con sẽ rất buồn. Chỉ vì con ghét bố, con không thể thích bố. Hãy cho con thích bố thêm một ít để sau này con buồn ít hơn”. Hình ảnh ông ấy nằm trên giường bệnh, khóe mắt cay, môi run nên nhưng chẳng thể nói được điều gì cứ thế in sâu vào tâm trí mình. Có lẽ chỉ đến lúc ấy ông ấy mới biết những suy nghĩ thật của con trai mình, mới hiểu rằng đau thương sợ hãi ông mang đến cho cậu  ấy lớn biết nhường nào và chính khi đó người cha ấy đã hối hận, hối hận vì những lỗi lầm trong quá khứ, hối hận vì chưa tròn trách nhiệm một người cha. Đến khi ông ấy quyết định rời bệnh viện và trở về quê sống những ngày cuối cùng của cuộc đời, mình không còn thấy ghét cay ghét đắng người cha ấy nữa. Ông ấy đã nói những lời đạo lí hơn, dù chẳng thể nhẹ nhàng :Thằng này, bố sẽ không đánh mẹ mày đâu”. Và câu cuối cùng ông ấy nói với viện trưởng thật sự khiến mình cảm động : “Cảm ơn ông đã nuôi dạy đứa con khiếm khuyết của tôi thành người có ích”

Có lẽ bấy nhiêu đó thôi chẳng đủ để thôi ghét một người cha đáng ghét như thế nhưng nghĩ cho cùng, ông ấy cũng thật đáng thương. Sống nghèo khó trong một vùng quê hẻo lánh với đứa con trai không bình thường, sự mất mát đứa con thông minh và sự ra đi của người vợ, căn bệnh hiểm nghèo với bao đớn đau giày vò lúc cuối đời và những ăn năn hối hận vì những sai lầm trước đó. Trong cuộc đời ấy chưa một ngày ông ấy được sống hạnh phúc yên bình. Dù không thể nào tha thứ hay biện minh cho người cha ấy nhưng hãy dành cho ông ấy một sự cảm thông.

Cre: heaven1412 (Kites.vn) – đăng tại HighCute.Net

Share.

About Author

Fangirl Kpop trưởng lão *True Fan like True Friend* Mình yêu âm nhạc, phim ảnh, ăn và ngủ. Chúc bạn luôn thật bình an khi ghé thăm HighCute nhé!

Leave A Reply

awesome comments