Vì sao đưa Anh tới – Người em luôn gọi tên

0

Khi còn bé, cứ mỗi lần gặp chuyện gì không may, con thể nào cũng hét thật to gọi bố ơi cả. Nhưng bây giờ con lại gọi tên một người xa lạ khác mất rồi. Chẳng biết tự bao giờ con lại như thế bố à, chỉ biết là tên người ấy cứ xuất hiện mãi trong tâm trí con, lúc nào cũng văng vẳng đâu đó 3 chữ vừa xa vừa gần “Do Min Joon”. Có lẽ con bị bệnh thích dựa dẫm vào người ấy như lời bác sĩ nói thật rồi, uống thuốc chỉ là để vỗ về lừa dối cảm giác và con tim ngây thơ kia thôi, vì con biết rằng, con muốn như thế. Một thói quen không hề muốn thay đổi. Con hư quá bố nhỉ, lại đi tin tưởng một người chẳng muốn nhìn thấy con.

Tim con cũng bị hư rồi bố à, cứ nhắc đến tên người ấy lại đập điên dại. Tâm trí rảnh rỗi quá sinh nông nỗi thì phải, sáng nhớ nhung chưa đủ, đến đêm còn âm thầm mang vào tận giấc mơ. Một giấc mơ thật đẹp và thật buồn. Con đã thấy nụ cười người ấy thật hạnh phúc khi tay trong tay với con. Con còn cảm nhận được hơi ấm từ vòng tay người ấy khi ôm chầm từ phía sau. Con cũng đã thấy chính mình vui vẻ trong giấc mơ ngắn ngủi ấy. Giấc mơ đẹp thế này nhưng sao con thấy đau xót quá bố à. Dù con có ấm ức mà rơi nước mắt, bố cũng đừng đánh thức con nhé. Vì con thích như thế này lâu thật lâu, vì con nhớ người ấy lắm. Thực sự rất rất rất nhớ đấy bố à. Bố đừng buồn con nhé. Con xin lỗi vì đây là lần đầu tiên trong cuộc đời mình, con biết thế nào là yêu một người và yêu người ấy hơn cả bố. Cũng vì như thế mà con sợ thức dậy lắm. Sợ cả bố và người ấy đều rời xa con. Một mình con với nỗi buồn ấy chắc con sẽ đau lòng đến chết mất. Thế nên cho con ngủ thêm một lát nữa bố nhé. Để con được làm nũng với bố như hồi bé và được nhìn thấy cả người ấy nữa. Bố không biết đâu, con người ấy lạnh lùng lắm. Lâu lắm rồi mới cười với con thế này đấy. Chun Song Yi yêu quý của bố bị người ta từ chối đôi ba lần luôn mà. Tự nhủ đừng sang tìm, đừng yêu thương nữa nhưng chân con chẳng thế đứng yên và tim cũng không thể thôi nhưng nhớ. Con khờ quá phải không bố.

Con biết đây chỉ là giấc mơ mà thôi. Thấy mình cười nhưng sao thấy nỗi buồn sâu thẳm trong đáy lòng thế này. Giấc mơ buồn thật đấy. Nhưng tỉnh dậy giữa lưng chừng hạnh phúc, càng đau buồn hơn nhiều. Người ấy bước ra từ giấc mơ, hôn nhẹ lên trán con. Không phải là mơ thì phải. Là thật, là thật đấy bố à. Người ấy đang đứng rất gần, rất thật trước mặt con. Vì là thật nên người ấy chẳng ở lại bên cạnh con và cũng chẳng nắm thật chặt tay con. Người ấy lúc nào cũng thế cả. Thoáng đến, thoáng đi, để lại con một mình cô đơn. Con ấm ức lắm bố à, tại sao người ấy có thể làm như thế với con chứ. Đánh thức con dậy rồi lại quay lưng cất bước ra đi. Lần này con sẽ giữ người ấy thật chặt bên mình. Người ấy không nắm tay con thì con sẽ nắm tay người ấy bố nhỉ. Vì nếu con cũng buông tay như lúc bố rời xa con thì con sẽ lạc mất. Người con trai này con không biết có đủ yêu con để quay trở lại như bố không nữa. Một lần chia xa với con quá đau lòng rồi. Lần này con muốn níu giữ bố à.

Bố à, bố đừng lo con đau lòng mà khóc nhé. Con đã qua những ngày đen tối ấy rồi. Khóc nhiều lắm bố à. Trông xấu nữa. Chút sức yếu ớt này hi vọng có thể nắm giữ được đôi tay ấy. Người ấy đã quay lại nhìn con rồi đấy. Chẳng biết vì vui mừng quá hay vì lo sợ mà con lại khóc nữa rồi. Nếu lần này vẫn lạnh lùng ra đi thì con sẽ khóc thật to để bố thức dậy giữ người ấy lại cho con bố nhé. Thật may vì có bố ở bên lúc này. Thật vui vì bố đã trở về bên con. Yêu bố thật nhiều (nhiều như yêu người ấy).

Con gái Song Yi.
[Vì sao đưa anh tới – Tập 14]

Nguồn: Kites.vn & gifs by ywcfts.tumblr – đăng tại Highcute.net

Share.

About Author

Fangirl Kpop trưởng lão *True Fan like True Friend* Mình yêu âm nhạc, phim ảnh, ăn và ngủ. Chúc bạn luôn thật bình an khi ghé thăm HighCute nhé!

Leave A Reply

awesome comments